ody>

Nếu như anh lại đến...

19:04 |

Có những tình yêu rất đẹp, rất bay bỗng, như những chiếc bong bóng đủ sắc màu, đủ hình dáng. Nhưng một khi gặp chông gai, thì nổ tung và tan biến như chưa hề tồn tại. Có những tình yêu cũng rất đẹp, nhưng lại ngang trái, như cát biển, chỉ biết lăn dài theo gió một cách vô tình. Có những tình yêu rất mong manh dễ vỡ, nhưng lại để lại nhiều kí ức chẳng thể nào quên... Tình yêu đẹp lắm. Nhưng thật khó lòng cho anh, và em, anh nhỉ? Con trai yêu nhau, không khó sao được? Không mong manh dễ sợ sao được?
Ừ thì chuyện gì đến cũng phải đến thôi. Em biết trước những điều của hiện tại và cả tương lai em phải đối diện. Chỉ là một cảm xúc rất đời thường mà thôi.
Tormenta de verano...
Đó là những giai điệu bên tai em nghe, trong tim em cảm nhận, trên môi khô em hát thầm. Thực chất của một tình yêu đồng tính như một cơn bão mùa hè, phải không anh? Cuồng dại, để rồi tan tác cùng những chia ly. Bản tình ca ấy day dứt và đầy những nốt thăng trầm đến choáng ngộp...
Đêm nay mưa không rơi. Nghe tiếng đêm ủy mị trong từng chiếc lá khô trên mặt đường cong oằn lại thấy cuống họng khô rát và khó chịu đến tột cùng. Dường như cảm giác lạc lõng luôn bao quanh em, cô đơn giữa màn đêm đáng sợ ấy... Lạc trong cả không gian và thời gian, bơi trong biển cảm xúc hỗn loạn và lo âu của tuổi đang yêu, và khao khát được yêu.
Em đuối giữa dòng cảm nghĩ ấy. Và em cần một cánh tay nâng em. Khó không anh?
Em tự dằn vặt lòng mình khi đã không thể cùng anh đi hết con đường tình yêu ấy. Lỗi của em phải không anh?
Tình yêu của anh và em, như những hạt cát biển. Hạt thì ướt nước biển, hạt thì khô khốc như cát hoang mạc. Em biết, khi yêu, trong những trái tim luôn tồn tại những cung bậc thăng trầm cảm xúc khác nhau. Cả những giây phút yêu thật nồng nàn và hết mình, cả những giây phút nơm nớm lo sợ tình yêu lại bay đi thật xa như chiếc bong bóng nhẹ tênh, nếu lỡ tay buông ra...
Đôi khi trái tim hay nói những điều ngớ ngẩn mà bờ môi không phép. Đôi khi lý trí muốn nắm chặt lấy nhau, mà bàn tay vẫn chưa dám hết lòng nắm chặt bàn tay...
Anh sợ, và em sợ. Đã bao lần anh và em cùng sợ, những đôi mắt của người đời nhìn vào đôi ta. Anh không đủ can đảm để nói cùng những người thân nhất chuyện ấy. Em nào hơn gì anh?
Những mảnh thủy tinh vỡ nào có thể lành? Những chiếc bong bóng vỡ nào có thể căng tròn trở lại? Anh và em cũng vậy. Một khi niềm tin vào tình yêu mãnh liệt đã không còn thì nào tình yêu có thể duy trì mãi. Dù em cố nung nấu tình yêu mãnh liệt đến đâu nữa, thì cũng là công dã tràng mà thôi...
Vẫn còn đâu đó trong tim em chứa đựng hình bóng anh. Vẫn còn đâu đó trong tim anh chứa đựng giai điệu khúc nhạc bão mùa hè ấy... Bây giờ hãy còn xuân. Xuân đang chín mà. Ấy vậy, mà tình yêu kia vẫn đang vùi dập dưới bao lớp giông bão...
Giữa bộn bề suy tư trong kín đáo,
Em hoang dại chờ anh đến một mai...
Út Mon Lãng Tử

Lời yêu thương...

01:51 |

Em ngồi bên song cửa nhớ về anh, từng giọng nói, tiếng cười, ánh mắt và cho đến cái khuôn mặt hiền hoà rồi em thấy lòng mình nao nao. 
Giờ này đã 4h sáng, anh thì vẫn chìm trong giấc ngủ, còn em ngồi đây nhớ anh, muốn được ôm lấy anh vào lòng nhưng vòng tay không đủ lớn... Trong mơ anh có nghe tiếng lòng em thầm gọi? Có thấy giọt sầu em đọng trên khoé mắt? Lúc này bỗng từ đâu có một cánh hoa tươi theo cơn gió mùa đông luồng qua song cửa bay nhẹ đến bên em, từ từ rơi vào ly nước nóng đang cầm trên tay.
Em nghĩ cánh hoa này chắc cũng theo thời gian dầm mưa dãi nắng đến bây giờ đã mỏi mệt muốn tìm một điểm tựa. Cũng không biết do cơ duyên gì bay đến tay em? Em lại nghĩ cánh hoa này chắc có lẽ là ơn trên đã ban tặng như tình cảm, tình yêu của anh. Ừ thì cứ mặc kệ cánh hoa này từ đâu bay đến, em không cần tìm hiểu nguồn cội của hoa, dù hoa trải qua bao nhiêu khó khăn, nhọc nhằn, rơi bao nhiêu giọt lệ đắng cay. Bây giờ hoa đã tìm được nơi an nghỉ hoá thành dòng nước mát hoà nhịp cùng trái tim em.
Em sẽ làm điểm tựa khi anh thấy mỏi mệt, em sẽ làm gối hát cho anh ngủ giấc mơ tiên, em sẽ nũng nịu trong lúc anh buồn phiền, em sẽ thương yêu anh cho đến trọn đời trọn kiếp... Hoa cho dù tươi cách mấy rồi cũng héo tàn, nhưng tình cảm em dành cho anh sẽ đẹp mãi như ánh sao băng, sáng mãi như ánh trăng rằm....

Nếu anh là giọt nước mắt, em sẽ không đành rơi lệ sợ anh như giọt sầu tan nhanh vào lòng đất, đời sẽ mất anh.
Nếu anh là cánh hoa rơi, em nguyện mình hoá thành mảnh đất cuộn lấy anh vào lòng, cho anh hơi ấm của con tim.
Nếu anh là rêu xanh, em ước mình hoá thành dòng suối mát quyện lấy nhau vĩnh viễn không rời xa.
Nếu anh là cánh chim, em hy vọng mình là cây to lúc nào cũng dang tay đón nhận anh, cho anh làm điểm tựa khi bay mỗi cánh, che chở anh trong lúc mưa to gió lớn.
Nếu có ngày anh thay lòng đổi dạ làm trái tim hồng đau khổ, em sẽ nhớ mãi trong đời, đó là món quà tình yêu anh tặng làm kỷ niệm.
Em đưa tay lên vẽ một trái tim hồng, trên cầu vòng em vẽ hình bóng đôi ta, vui không anh? Như thế đã đại biểu hình bóng anh em đã khắc sâu vào trong tâm trí mới vẽ ra được những gì như ý muốn... bên em khi hoàng hôn tắt, ngủ ngon anh nhé! Đừng nữa đêm thức giấc như bản tình ca anh tặng.
........em sẽ yêu anh cho đến thiên hoang địa lão, cho đến ngày biển cạn đá mòn vẫn còn yêu ....

Thiệp hồng trao gửi tháng Ba

01:50 |


Tháng Ba - hoa Gạo đỏ rực con đường ra ngoại thành.
Tháng Ba - Mùa xuân đang độ chín hồng trên phố
Tháng Ba - Những cô thiếu nữ hát khúc vu vơ một lời tình tự
Tháng Ba - anh và em chung chén rượu nồng.
Mùa này tháng Ba về phố xưa, đưa đôi ta quay lại con đường cũ hẹn hò. Những tháng năm cuộc tình đi qua nhiều trắc trở, nỗi buồn đôi lần vương khóe mi em. Năm nay tháng Ba về, bầu trời trong hơn và cơn mưa không còn mang nợ cố nhân. Không ai nhắc về những chuyện đã đi qua nữa, chúng mình gác lại để tìm về hạnh phúc tương lai.
Trao gửi tháng Ba những thương yêu suốt cuộc đời anh, trao gửi tháng Ba mối tình đầu cũng là tình sau cuối. Anh gửi tháng Ba những nỗi nhớ niềm thương sau bao năm xa xứ, yêu thương tới bạc mái đầu.
Trao gửi tháng Ba mùi thơm rơm rạ quê nhà, những đóa quỳnh dao nở vào đêm tinh khiết. Trao gửi tháng Ba những bông Dạ Lý nồng nàn tình yêu. Nỗi nhớ ủ men trong gian nhà đầy hương nến thơm. Ánh mắt trao nhau như ngày đầu tiên gặp mặt, nụ hôn trao nhau như chưa bao giờ biết tới chia ly.
Trao gửi tháng Ba khu vườn nhà có những bông hồng nhung mới nở còn long lanh sương sớm, trao gửi bạn bè tấm chân tình của anh và em. Trao gửi tháng Ba chút ấm nóng của những tia nắng cuối xuân sang Hạ. Vì một nửa thế giới là phụ nữ nên anh trao gửi tháng Ba vạn vạn lời chúc cho phái đẹp.
Phố phường tháng Ba tràn tia nắng mới, cây lá đâm chồi, nụ biếc xuân xanh. Những nỗi buồn đi qua tháng năm rồi đọng lại thành giọt sương ban sớm, chảy tan vào lòng đất để hóa thành thảm cỏ mềm chân em.
Một sự trùng lặp ngẫu nhiên khi tháng Ba về với ngày Quốc Tế phụ nữ cũng là ngày thiệp hồng anh viết tên em. Xin trao gửi tháng Ba lời tri ân cho một hạnh phúc vẹn tròn. Lòng anh hân hoan xen lẫn cảm giác hồi hộp như đứa trẻ ngày đầu tiên đi học. Còn lòng em có ngọt ngào không?
Trao gửi bạn bè thiệp hồng tháng Ba ghi tên hai đứa. Lời tri ân tới những người là bạn của hai ta. Xin chia niềm hạnh phúc thành những viên kẹo hồng để gửi tới bè bạn phương xa, trong Nam ngoài Bắc. Xin tri ân những người luôn động viên bằng trái tim ấm áp tình thân.
Trao gửi YuMe thiệp hồng với những bông hoa đẹp nhất, lời tri ân tới những người biên tập, lời tri ân tới những người chung vai gắng sức vì một sân chơi lành mạnh cho người yêu văn.
Trao gửi những lời chúc cho một nửa thế giới nhân ngày 8.3 và trao tấm thiệp hồng đi tới ngàn phương với niềm hạnh phúc lứa đôi sum vầy. Tháng Ba mời mọi người dự tiệc giật hoa, chung vui cùng hai họ bên nhà.
Phụ chú: Xin tri ân tháng Ba và bạn bè gần xa của Lá Khô và Thiên Thần Áo Trắng!

Một ngày đặc biệt nhất trong năm

01:48 |
Một năm có 365 ngày, trong 365 ngày ấy lại có một ngày rất đặc biệt, mà hầu hết ai cũng có. Ngày mình được sinh ra đời, được cất tiếng khóc chào đời, và cái ngày định mệnh ấy đã cho chúng ta trải qua bao nhiêu đắng cay, ngọt ngào của cuộc sống. Đủ mùi khổ đau hay hạnh phúc, vui hay buồn, an nhàn hay vất vả... Cái ngày mà đã cho tôi gặp được gia đình, gặp được bạn bè, cái ngày mà tôi nhận được rất nhiều lời chúc, nhận được rất nhiều món quà tuy nó không phải là những thứ đắt tiền nhưng nó làm cho tôi cảm thấy ấm lòng, làm cho tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được sinh ra trong cõi đời này.
Tôi nhớ có lần đọc đâu đó được mẩu truyện có tựa đề là "Ý nghĩa của ngày sinh nhật", đối với tôi và các bạn tôi nghĩ chỉ một số ít hiểu được ý nghĩa của ngày này. Và tôi cũng vậy, tôi cũng chẳng biết nó có ý nghĩa gì, 2 từ sinh nhật chỉ nghĩ đơn thuần là ngày mình được chào đón cuộc sống mới này.
Các bạn biết không, cái ngày mà chúng ta được sinh ra thì mẹ mới là người làm việc nhiều nhất, mẹ đã làm một việc mà không phải ai cũng có thể làm được đó là vượt qua sự đau đớn để đưa ta đến cuộc đời này, cả mẹ của tôi và mẹ các bạn đề đã làm rất tốt công việc của họ vào ngày sinh nhật của chúng ta.
Và con cám ơn mẹ đã mang con đến cuộc đời này, đã mang nặng con trong suốt 9 tháng và đã cho con cất tiếng khóc chào đời, cám ơn mẹ đã nuôi dưỡng, dạy dỗ, cám ơn mẹ đã cho con hình hài để con luôn được sống trong tình yêu thương và cho con có được ngày hôm nay. Và con cũng cám ơn mẹ  đã cho con biết cuộc sống này vẫn còn có nhiều điều để khám phá,cuộc sống không chỉ có vất vả, lo toan, những đố kỵ mà nó luôn tràn ngập tình yêu thương của con người với nhau.
Và tôi cũng cám ơn mọi người đã biết sự tồn tại của tôi trong cõi đời này, cám ơn tất cả những lời chúc và những món quà của cộng đồng yume đã dành cho tôi trong ngày hôm nay - ngày 01/03. Và cám ơn yume đã cho tôi những người bạn, người chị, người em tốt  đã dành cho tôi những tình yêu thương.


Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ

03:06 |

Tôi hai mươi. Tôi dịu dàng, nồng nàn như dòng sông. Tôi mang phù sa bồi đắp những bến bờ thương nhớ. Những buổi chiều ngồi nghe đàn chim ríu rít, tiếng sáo diều chao nghiêng phía triền đê...
Tôi hơn hai mươi. Tôi vẫn cháy bỏng khát khao một mối tình. Tôi muốn ru em bằng những câu tình tự, cùng em nâng một chén tình, chạm một bờ môi, ngọt một nụ cười, chênh chao một niềm yêu đầu đời...
Tôi ba mươi. Tôi sóng sánh những mật ngọt từ những năm tháng nào không nhớ. Tôi lang thang đi ngang trường Nữ, ngóng một mái tóc dài bay, ngóng một tà áo xanh màu trời mây...Những câu thơ tình lăn lóc trên thảm cỏ, một chiếc lá vàng rơi rơi trên vai...
Con tim tôi bây giờ đắm đuối men say. Từng thớ thịt , từng mạch máu dồi dào hơi thở sống. Tôi bây giờ cả lồng ngực hình ngọn lửa khát khao cháy bỏng. Muốn làm một mái nhà che nắng cho em, muốn làm một chiếc gối mềm cho em ngon giấc, muốn làm một bờ vai cho dựa vào mỗi khi em khóc, tôi muốn làm một phần hơi thở của em...
Em lại đây. Lại gần tôi thêm nữa. Phút giây...
Tôi ôm em trong hơi ấm của chiếc lò sưởi và những tia lửa nóng. Cứ ngả vào tôi, lặng yên nghe tôi hát. Ru em những tháng ngày tuổi thơ xa xôi...
Về tháng Ba trên những mùa hoa Gạo cánh đồng xa, hái những nụ hoa đỏ màu như trái tim son trẻ. Về tháng sáu lội ra đồng bắt dế, hái những bông lúa trổ đòng trên cánh đồng xanh. Về tháng 10 để ngắm bầu trời mùa Thu dịu dàng, trong xanh. Mái nhà tôi ở có con đường hoa tường vi trắng, em về phía tôi không hỡi cô nàng yếm thắm?
Nếu có yêu tôi, em hãy yêu tôi bây giờ...
Khi tôi còn trẻ, khi tôi còn làm thơ...
Nếu có yêu tôi. Em hãy yêu tôi bây giờ. Khi tôi còn là chàng trai si tình bên gốc me già tìm một bóng hình. Tôi bây giờ còn biết hát ru em, biết dắt em đi qua những con đường tình yêu đơm bông. Nếu có yêu tôi, chớ để thời gian qua đi vội vã. 
Yêu tôi bây giờ, tôi còn đủ sức đưa em qua cầu. Đến nơi nào em thích, đạp xe lòng vòng từng con phố vô định cùng em.
Yêu tôi bây giờ, răng tôi còn đủ, còn rủ em ra bờ hồ ăn kem. Còn cười với em mà chưa móm mém. 
Yêu tôi bây giờ, tình tôi còn ắp đầy như lòng biển rộng. chứa chan niềm hạnh phúc, chứa chan bao dung và những niềm vui. Tôi còn trao cho em nguyên vẹn tình tôi, một chiếc ly thủy tinh còn nguyên chưa một lần rạn vỡ. Tôi còn nắm chặt đôi bàn tay em trong ngày trời gió. 
Nếu có yêu tôi. Em hãy yêu tôi bây giờ!

Giấu giọt lệ vào tim, anh hát à ơi ru tình ngủ yên

03:03 |

Em.
Chiều nay tan tác mưa bay. Anh nhặt nhạnh từng mảnh bong bóng vỡ bung bên hè vắng đem về ướp trong gian nhà đầy cỏ. Có mùi hương nước hoa đàn bà phảng phất trong cái khoảng trống vắng đến kỳ lạ. Môi hôn xưa em hôn lên chỗ này, chỗ này...
Những vị trí đau lòng anh trong giây phút ấy. Em chẳng khóc, anh chẳng khóc. Anh giấu lệ vào tim. Một phút tiễn đưa nhói lòng người. Trước những câu nói như lưỡi dao khoét sâu vào vết thương trong đáy lòng, anh chỉ biết lắc đầu nhìn theo bóng em khuất trong màn mưa...
Em. Bao giờ trở lại phố nghèo?
Gian nhà anh chỉ có cỏ thơm và ngọn nến tình yêu. Cứ cháy, cháy leo lét đến tàn giấc mơ bên em. Cháy đến tàn tuổi thanh xuân bên những điều ảo vọng.
Anh không tài nào khóc được vì anh là đàn ông. Anh giấu giọt lệ vào giọt mồ hôi mặn đắng, cuốn trôi, phủi sạch trong mưa. Anh giấu vào tiếng thở dài của đêm. Khóc mướt những ngày vui đã là dĩ vãng.
Ai chở em lòng vòng phố cổ?
Chẳng còn là anh nữa.
Ai chở em lòng vòng công viên?
Hẳn rằng đó là người đàn ông có đôi tay vươn dài hơn anh trong gang tấc.
Anh say chút mưa phùn mùa xuân ẩm ướt. Anh cầm đàn hát à ơi cái khúc an yên. Em nơi ấy cứ vui, anh nơi đây cứ buồn. Mưa phương Bắc lạnh và run như bờ môi người đầu tiên biết nhớ.
Em.
Vì nỗi buồn làm anh thấy đau. Nên anh lượm nhặt từng mảnh tim vỡ để lên con thuyền giấy. Gió căng buồm, mang nỗi đau trong tận đáy lòng anh về chốn ấy. Khúc à ơi, anh ru tình ngủ yên. Em cũng ngủ yên...
Có cơn mưa hoa trắng chiều tàn, anh ngác ngơ giữa những nụ cười người qua phố. Chẳng phải là người phương đó. Sao thật quen, sao thật lạ, sao thật gần... như em...
Em ơi!!!
Hôn một nụ cuối trên mi người. Khóc nấc lên như tiếng con tim đập phút cuối lìa đời. Anh chẳng muốn làm kẻ say điên với những nỗi đau nhân thế đường đời. Mà sao...
Vì em đi, anh giấu lệ vào tim, anh hát khúc thụy du ngày xa tít tắp...

Nếu một ngày em có anh...

02:57 |

Thực  ra khi viết lên những dòng này em còn chưa biết mặt mũi anh ra sao, hình dung anh như thế nào nữa. Nhưng nếu một ngày nào đó em có anh, thì cho dù anh có là ai, có như thế nào đi chẳng nữa thì em nghĩ mọi chuyện đã chẳng còn quan trọng nữa rồi, thật hạnh phúc khi nhắm mắt lại và nghĩ về ‘’anh‘’ về hai ta mai này, em tin điều đó chắc không còn xa lắm đâu, vậy thì anh hãy mau chóng xuất hiện đi... vì em chẳng đủ kiên nhẫn đâu đấy...
Em đã từng ước mơ về một ngôi nhà nhỏ màu trắng  ngập tràn ánh nắng, ngăn nắp và vững chắc như anh, dịu dàng và lãng mãn như trái tim em, nơi mà ta được nhìn thấy nhau, được trao gửi yêu thương cho nhau mọi ngày trong cuộc sống...
Em thích nhất là công việc dậy thật sớm để chuẩn bị bữa sáng cho người em yêu, đánh thức anh bằng một cái ôm âu yếu  và giọng nói thỏ thẻ ngọt ngào bên tai, em thích được tự tay thắt cravat và tiễn anh ra đến tận cửa, để em có thể nhẹ nhàng dặn dò anh cẩn thận như mọi khi, chúng ta tạm biệt nhau bằng một nụ hôn khẽ khàng và gấp gáp... sự quyến luyến và mè nheo của em lúc nào cũng khiến anh chậm lại vài phút ở lại bên em, nhưng điều đó chắc chẳng khiến anh giận em đâu nhỉ?
Rồi có những lúc em ở nhà một mình, chỉ biết chăm sóc  dọn dẹp lại tổ ấm, mỉm cười khi nghỉ về anh, mở một bản nhạc bất hủ và nằm trên giường viết lách gì đó cho qua thời gian...
Em thích nhà mình phải có nhiều cửa sổ này, phải có một cái mái nhà có thể… leo lên ngồi được nữa này, chiều tà được ôm chú cún cưng lên đấy vuốt ve ngắm mặt trời lặn, đêm về có thể tựa vào lòng anh ngắm muôn vì tinh tú, chúng ta quá nhỏ bé so với bầu trời rộng lớn anh nhỉ, em sẽ chọn một ngôi sao cho mình, còn anh sẽ chọn một vì sao bên cạnh đúng không? Sau này dù có ra sao đi chẳng nữa, dù trái đất có xoay tròn, dù có phải trải qua vòng tuần hoàn xuân hạ thu đông và 365 ngày thay đổi… thì chúng ta vẫn sẽ mãi bên nhau, như hai vì sao kia… nha anh.
Em đã từng mơ về một buổi tối ấm áp bên anh. Nơi ấy có những ánh nến lung linh, ly rượu champagne và tiếng nhạc cổ điển nồng nàn, chúng ta nhìn nhau trìu mến và lâng lâng cơn say trong khung cảnh tuyệt vời ấy, nơi chỉ có anh và em mà thôi...
Em thích chúng ta vẫn sẽ có những ngày đi ăn ở ngoài, dạo phố xá về đêm hay xem phim cùng nhau như thuở mới hẹn hò, bạn tay anh nắm chặt khiến em thấy như mình được bảo bọc và che chở gấp trăm nghìn lần…
Em đã từng mơ về những đêm mùa đông giá lạnh, nơi những giấc ngủ chập chờn được đánh thức bởi giọng nói của anh ‘’Em có lạnh lắm không, để anh ôm em vào lòng nhé...’’ ... cứ như thế, nằm trong vòng tay anh dịu dàng dường như sương gió ngoài kia không còn làm em thấy giá lạnh, vì đã có anh, trong trái tim này, chở che và ấm áp.
Em muốn được tự tay chăm sóc, lo lắng cho anh mỗi khi đau ốm hay áp lực cuộc sống mà anh phải gánh chịu…lúc ấy hãy để cho em gần anh hơn một chút, để em có thể san sẻ nỗi lo toan, vất vả của anh… để em có thể bên cạnh nhũng lúc anh cần, những khi anh khó khắn nhất.
Có lẽ chúng mình cũng không tránh khỏi những khi giận hờn cãi vã đâu anh nhỉ... như những khi anh đi uống rượu, liên hoan tiệc tùng với bạn bè đồng nghiệp để em ngồi chờ anh bên bàn anh đến tuận khuya, vừa thấy anh về em chỉ chợt oà khóc lên như một đứa trẻ nhỏ, khi ấy anh biết anh phải làm gì không? Ôm em vào lòng anh nhé, em chỉ cần có thế thôi.
Có thể có những lúc gương mặt em căng thẳng cao độ khi anh yêu cầu em nấu một món ăn gì đó mà em chưa bao giờ thử làm, mất cả buổi để lên mạng search, thậm chỉ là gọi điện thoại hỏi mami, thế mà anh bảo chẳng ngon – giận anh 3 ngày cho biết…
Rồi có khi em muốn trừng phạt anh, em chỉ cần dọa nhịn ăn hai ngày, tắm lúc khuya hay… chui đầu vô tủ lạnh cho ‘’mát‘’… thế là anh sợ ngay thôi. Có bao giờ anh thắng em được đâu nhỉ...
Em biết rồi sẽ có nhiều nhiều thứ lắm mà hai ta phải trải qua trong cuộc sống… tình yêu mà, hạnh phúc có, khó khăn cũng có, nhưng em tin chỉ cần có nhau thì mọi thử thách chông gai ấy chỉ là một dư vị nhỏ nhoi của cuộc đời mà thôi...
Em đủ yếu đuối để cần vòng tay anh siết chặt, em đủ mạnh mẽ để có thể cùng anh tiếp bước trên con đường đầy chông gai, những gì chúng ta sẽ làm là xây đắp một hạnh phúc bên nhau, mặc kệ nhân gian dèm pha dị nghị anh nhé….
Ước mơ về một cuộc sống yên bình của em chỉ có thế thôi, và nếu một ngày nào đó em có anh, em nghỉ mình đã ‘’sẵn sàng‘’ để thực hiện chúng rồi…

‘’Mau xuất hiện đi nhé !’’

Em sẽ như cơn gió biển!

02:16 |
Vậy là em đã ra đi thật rồi! Một mình anh ngồi đây miên man nỗi nhớ, lòng trĩu nặng cho một hoài niệm đã xa....
Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới




Biển chiều lặng lẽ, sóng vỗ bờ dịu êm nhè nhẹ mà lòng anh thật buồn. Nhớ! Nhớ lắm em biết không? Anh - không phải là tình đầu, mà em cũng chẳng là tình cuối, một sự thật để rồi chúng ta lại phải xa nhau như cơn gió biển.

***

Chiều hôm ấy như thường lệ tôi thả mình cùng sóng biển, hòa lòng mình cùng những cơn gió nhè nhẹ trên bãi biển đầy cát vàng, một nét đẹp còn lưu lại nơi làng quê. Tôi như thấy lòng mình thật thanh thản sau một tuần làm việc căng thẳng khi hòa mình cùng sóng, gió, biển cả mênh mông, cùng mùi thơm của hàng khuynh diệp xanh mát.

Rồi tôi gặp em, cô gái nhỏ có đôi mắt đen huyền, mái tóc dài xõa ngang lưng, nụ cười duyên với má lúm đồng tiền, một vẻ đẹp dịu dàng mà đằm thắm. Em đến thật nhẹ nhàng như cơn gió biển thoáng qua làm mát lòng tôi ngay buổi đầu gặp mặt.

- Anh gì ơi, cho em hỏi? - em cất lời khi tôi đang mãi miết thả mình cùng những dòng suy tư, giật mình tôi quay lại. - Gì vậy em?

- Anh có phải học trường ĐH Y Vinh không? Em thấy anh quen quen?

- Ừ, đúng rồi em! Nhưng anh đã ra trường và đi làm hơn một năm rồi, có việc gì không em? Sao em biết anh?

- Dạ, cũng không có việc gì. Em thấy anh quen nên hỏi vậy!

- Thế em thấy anh lúc nào?

- À, em có đứa bạn học bên trường Y, nên thỉnh thoảng em có sang bên ấy chơi và có gặp anh mấy lần, chắc anh không biết em đâu.

- Ừ, em thông cảm, anh không nhớ đã gặp em hay chưa nữa.

- Vì anh là lớp trưởng nên không biết em cũng phải thôi, mấy lần đi cùng bạn em qua tham gia các buổi dã ngoại của lớp anh nên mới biết anh, luôn sôi nổi, vui tính và hay pha trò.

- Em quá khen anh rồi, anh cũng bình thường thôi mà. Thế em học trường nào? Quê em ở đâu? Sao giờ ở đây?

- Hôm nay cuối tuần nghỉ, nên em về nhà bạn chơi, nhà bạn em gần biển mà, em quê ở NH, em học trường TH.

Tường Vy là tên em, một cái tên thật đẹp và nhiều ý nghĩa. Tôi và em quen nhau từ đó, cũng thật tình cờ và có chút gì đó vui vui, không ngờ rằng quãng thời gian sinh viên qua đi, giờ đây đã đi làm mà vẫn có người nhớ đến tôi.
Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới

Cũng từ đó tôi và em thường xuyên gọi điện và nhắn tin, hẹn hò trò chuyện cùng nhau, thật bất ngờ vì cơ quan của em cũng cũng gần với cơ quan tôi. Tình yêu của tôi và em cũng lớn dần theo năm tháng, không xô bồ mà yên bình lặng lẽ, càng ngày chúng tôi càng yêu nhau hơn và tôi phát hiện ra ở em nhiều điều bất ngờ và tràn đầy yêu thương, tôi yêu em thật nhiều và cũng dần quên đi mối tình đầu.

Đang say đắm với những nụ hôn ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu, đang hạnh phúc với những kỷ niệm giản dị thì một hôm em có hỏi tôi:

- Nếu còn bốn ngày để anh yêu em thì anh chọn những ngày nào?

- Anh sẽ yêu em ngày xuân, ngày hạ, ngày thu và ngày đông - tôi trả lời.

- Thế còn ba ngày?

- Anh yêu em ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai.

- Vậy chỉ còn hai ngày?

- Anh yêu em ngày chẵn và ngày lẻ.

- Chỉ còn duy nhất một ngày nữa thôi?

- Anh yêu em ngày anh còn sống.

Em bảo em chỉ hỏi tôi vậy thôi cứ không có ý gì cả nhưng trong thâm tâm tôi cũng thật vui vì suốt chặng đường đời tình yêu tôi mãi dành cho em, và hạnh phúc ấy mãi không bao giờ thay đổi.

Tường Vy là một loài hoa đẹp, dịu dàng, kiêu sa nhưng mong manh dễ tổn thương. Em cũng vậy, em sống tình cảm và đầy yêu thương, luôn cho tôi những bất ngờ và đầy kiêu hãnh khi đi bên em, nhưng ẩn trong em là một nỗi suy nghĩ rất riêng và cũng rất dễ tổn thương. Tôi yêu em, tôn trọng em và luôn gìn giữ tình yêu mình đang có.

Nhưng trong tình yêu thật là không phải lúc nào cũng trọn vẹn, dù ý nghĩa sâu xa những câu hỏi của em tôi không thể hiểu hết? Có chăng nó sẽ bắt đầu cho một điều gì đó mơ hồ xa cách. Nhưng ý nghĩ của tôi dần dần trôi vào quá khứ vì tình yêu của tôi và em đã đi được ba năm rồi, cũng là một thời gian để lắng nghe con tim mình lên tiếng cho một tình yêu.

Thế rồi một ngày sáng sớm tôi nhận được tin nhắn “Em rất nhớ anh”. Chỉ thế thôi mà lòng thật hạnh phúc, trái tim rạo rực đến lạ, đâu biết rằng sau giây phút hạnh phúc là nỗi buồn đến se lòng không thể tâm sự cùng ai.

Kể từ sau tin nhắn đó em không còn liên lạc với tôi nữa, gọi điện em không nghe máy, nhắn tin em không trả lời và em đã ra đi trong nỗi nhớ khắc khoải lòng tôi. Tôi chỉ biết buồn thôi và nhớ lại một câu nói đùa của em trước đây, không ngờ giờ đã trở thành sự thật “Một ngày em sẽ như cơn gió biển bay đi thật nhẹ nhàng”. Em ra đi mà đâu biết rằng tôi buồn và nhớ em thật nhiều dẫu rằng em có lý do riêng đi nữa. Không níu kéo, vẫn lặng lẽ bình yên, chỉ buồn thôi, thật buồn, tôi cầu chúc cho em hạnh phúc và bình yên bên tình yêu mới.

Cơn gió biển chiều cuối tuần... miên man!


Chi tiết: http://blog.mrdinhit.us/read.php?172#ixzz1mLlB76RJ

Mừng sinh nhật em

20:09 |

Mừng sinh nhật em, người tôi đã yêu, đang yêu, và sẽ yêu.
12/02/2012 - Mừng em ngày tròn 25 tuổi. Mong với tuổi mới, mọi điều an yên, tốt đẹp sẽ đến với em. Mong em sẽ xóa sạch đi những buồn phiền, u uất để bước sang tuổi mới với trọn vẹn niềm vui. Mong tuổi mới, em sẽ có được nhiều thật nhiều những may mắn, luôn thành công trong công việc của mình, và vững vàng, để không bao giờ vấp ngã bởi những chông chênh trong cuộc sống. Và hơn tất cả, anh chỉ mong: yêu thương sẽ mãi sưởi ấm lòng em.
---o0o---
Ngày 07/10/2011 - sinh nhật anh. Anh cảm ơn trời vì đã một lần cho anh cái sinh nhật ý nghĩa, vì là lần tiên anh nhận được một món quà mà anh tin rằng không có món quà nào có thể làm anh hạnh phúc hơn. Và, đó chính là em. Cảm ơn em đã xuất hiện, để anh cảm nhận được những yêu thương, hạnh phúc từ một trái tim dành cho một trái tim.
Anh nhớ, anh xém bị giật mất đồ vào một tối mưa khi về nhà, đầu phải đi khâu 1 mũi. Em là người gọi điện quan tâm anh nhất sau khi vừa nghe anh báo tin. Hì. Ấm lòng đến lạ!!! Đớn đau như bị xóa nhòa khi biết ai đó đang quan tâm mình như vậy!
Ngày 15/10/2011 - em về quê anh. Anh thỏ thẽ: Nếu anh hỏi: "Em có đồng ý làm người yêu anh không?", em không nói, chỉ gật đầu. Lời nói được thay bằng một cử chỉ - đủ để một hạnh phúc dâng trào trong tim một con người.
Ngày 24/12/2011 - suốt 20 năm, có lẽ đấy là mùa Giáng Sinh đầu tiên anh không phải một mình. Anh thật sự rất rất hạnh phúc, em biết không? Bao cảm xúc của anh như vỡ òa khi có em bên cạnh. Thật sự, trong anh luôn thiếu hụt một khoảng trống tình cảm rất lớn, và em đã lấp đi cái khoảng trống đó trong anh. Anh cảm ơn vì có em, vì những gì em mang đến - những thương yêu, đủ để anh thỏa lòng với cuộc sống của mình.
Anh muốn yêu, yêu em thật lâu, yêu em thật nhiều, yêu thật đậm sâu...
---o0o---
Nhưng...
29 Tết. Em nói với anh tháng 6 em sẽ làm đám hỏi. Bàng hoàng. Chếnh choáng lòng anh. Anh như muốn chết lặng với từng câu, từng chữ em nói.
Vậy là... anh và em, sẽ chẳng thể thành đôi. Nói như ông bà ta vẫn hay nói: Chúng ta có duyên, nhưng không hề có phận. Em và anh - chỉ vô tình đi lướt qua nhau?
Anh vẫn yêu em, dù hoàn cảnh có đổi thay. Tình cảm anh dành cho em - vẫn như vậy, vẫn như một ngọn lửa - le lói, âm thầm cháy trong đêm. Nhưng... dường như em không muốn nó tiếp tục được duy trì. Em muốn dập tắt nó, muốn dìm nó vào tận sâu trong miền ký ức xa xôi.
Anh biết, em cũng rất buồn vì không thể làm theo ý mình, mà phải chịu sự sắp xếp của ba mẹ. Nhưng, em có cần vì đó mà muốn đẩy anh sang một lối rẽ khác vậy không?
Không một tin nhắn. Lơ lãng trên Yahoo! Messenger. Em đã thôi những quan tâm anh như ngày trước. Bất chợt, trống vắng vô cùng.
Thật sự, anh muốn trách, trách em thật nhiều. Trách em sao quá vô tình, sao quá nhẫn tâm. Có bao giờ em nghĩ cho những cảm xúc của anh? Có bao giờ em thử đặt mình vào vị trí của anh, nhìn từ góc nhìn của anh, suy nghĩ như những gì anh nghĩ, để cảm nhận rõ những đau đớn anh phải dằn vặt từng đêm? Nhưng... dù có trách em, anh cũng không nói ra, cũng phải cố mà dìm chúng vào lòng mình, đơn giản, vì anh luôn nghĩ cho em. Anh không muốn làm em phải buồn - vì anh. Anh luôn phải câm lặng với những gì mình nghĩ, phải nén từng cảm xúc để rồi nấc khóc từng đêm. Không một ai có thể cảm nhận được những gì anh đang trãi qua. Không một ai có thể để anh chia sẻ. Anh ôm trọn chúng vào lòng mình. Anh chỉ có thể xả chúng ra bằng nước mắt - cách duy nhất để anh làm vơi nhẹ lòng mình...
Nếu em đã không muốn anh tiếp tục sánh bước cùng em, thì thôi, anh chỉ xin bước lùi về sau em một khoảng. Để rồi, anh sẽ trở thành người bước tiếp sau em, dõi theo từng bước em đi. Em đã tước đi ở anh cái quyền mong muốn là "bạn" của em, thì lần này, em không được cướp đi ở anh cái quyền là người bước phía sau em.
Nếu thật sự yêu nhau, thì dù có như thế nào, mình sẽ luôn nghĩ, dành mọi điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu. Anh luôn muốn em hạnh phúc - với những gì em đã lựa chọn!
Em vẫn còn mãi 1 ví trị trong tim anh. Em để ý hay không, là tùy ở em.
Ngày 23/12/2011 - anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay áp út.
Ngày 11/02/2012 - anh tháo nó ra khỏi tay mình.
Anh sẽ đeo nó ở 1 nơi khác. Và luôn nhớ - nó là món quà em đã từng tặng anh.
Em - người anh mãi yêu thương nhất.
---o0o---
Chúc em sinh nhật vui vẻ!!!
Nguyễn Tài

Nếu một ngày anh muốn ra đi

02:26 |

Anh à, nếu một ngày anh muốn ra đi, em không thể dằn lòng mình mà chúc anh hạnh phúc. Nói như thế, có lẽ anh sẽ bảo em hẹp hòi. Có lẽ anh sẽ bảo em ích kỉ. Nếu không còn là gì của nhau, sao lại không thể chúc phúc cho anh? Nhưng mà, bầu trời thì mênh mông, mặt đất thì rộng lớn. Trái tim con người có thể độ lượng đến đâu?
Em đã từng bảo anh rằng, nếu anh muốn ra đi. Chỉ cần anh nói với em một tiếng. Chỉ cần anh có thể đứng trước mặt em mà thừa nhận: em đã không còn là gì trong cuộc sống của anh. Chỉ cần anh bảo rằng, hiện tại trong tim anh, đã có bóng hình của người con gái khác. Chỉ cần anh bảo rằng, những kỉ niệm tình yêu của ngày xưa cũ, đã không còn hiện hữu trong trái tim anh.
Mối tình của chúng mình kéo dài đến tận mười năm. Đã lấy đi của em hết tuổi thanh xuân của đời người con gái. Đã khiến cho em cảm thấy bản thân mình nghiệt ngã. Đã khiến em không còn là chính em của thuở xa xưa.
Em luôn trốn mình khóc trong những cơn mưa. Luôn trốn mình vào trong  màn đêm cô lẻ. Luôn tự mình gặm nhấm nỗi đau trong xa cách. Luôn ân hận những tháng năm qua.
Nếu ngày xưa, em không quá ngây thơ. Nếu ngày xưa, em có thể nhìn về phía khác. Nếu ngày xưa em lạnh lùng xa cách. Chắc chúng mình không đi đến tận hôm nay.
Nếu như thế, em sẵn sàng buông tay. Nếu như thế, em sẵn sàng để anh đi về phía ấy. Đành rằng chúng mình là vợ chồng sáu năm có lẻ. Đành rằng, tuổi thanh xuân của em đã đi qua.
Nhưng anh ạ, em có thể giữ được con người. Nhưng không thể giữ trái tim khi anh đã đi sai hướng. Mà cái xác không hồn thì để làm gì anh nhỉ? Khi cái em cần, là trái tim biết yêu thương.
Nếu một ngày anh muốn ra đi. Em sẽ để anh đi về phía ấy. Phía cuối con đường mà anh bảo có nắng vàng rực rỡ. Có người con gái khác đợi chờ anh.
Có thể đường anh đi, hoa lá ngập tràn. Có thể đường em về, mưa phùn giăng kín lối. Nhưng anh à, nếu thực sự rằng em còn chờ đợi, thì có phải là nực cười quá đúng không anh?
Nên anh à, nếu anh muốn ra đi. Em sẽ không bao giờ níu bước chân anh lại. Em sẽ không bao giờ để mình chờ đợi. Sẽ không bao giờ tha thứ cho anh những tháng năm qua.
Em biết rằng, khi em không thể thứ tha. Có nghĩa trong em, bóng hình anh vẫn đấy. Có nghĩa trong em, tình yêu còn tồn tại. Nhưng anh à, em sẽ buông tay...

Hãy sống...

02:22 |

Mọi sự khởi đầu khi hạt giống được gieo trên đất. Dù muốn dù không, bạn cũng có mặt trên đời. Rồi như hạt giống ngày càng lún sâu, bám chặt đất như nền tảng, hấp thụ tinh hoa; con người cũng cắm sâu trong cội nguồn, trong một không gian và thời gian nhất định, tiếp thu văn hoá và truyền thống, lớn lên với tất cả những gì thân quen bao bọc, đất không là đất lạ, đời cũng không xa lạ với người.
Trong lòng đất hạt giống âm thầm mọc, từ tối tăm vươn ra ánh sáng, đẩy bao chướng ngại, bao gò bó chật hẹp để góp mặt với đời. Nó ngỡ ngàng khám phá ra thế giới chung quanh và bầu trời rộng lớn, thấy rõ tầm vóc bé nhỏ, yếu đuối và giới hạn của mình, nhưng vẫn tin tưởng vì có niềm hy vọng và sức sống bên trong, luôn luôn thôi thúc mình triển nở, cho tới ngày thành đạt khai hoa.
Cây trước lúc đơm hoa, còn chịu bao cắt tỉa đớn đau để nên hoàn thiện, nhận lãnh sự bổ sung của bao phân tro, nước tưới để vươn cao và đứng thẳng trong đời. Con người cũng vậy: nhờ giáo dục của gia đình, học đường và xã hội, cùng nỗ lực bản thân, bạn đã loại bỏ bao nết xấu, cắt tỉa bao cá tính gây phiền toái, chặt đi bao vướng bận thừa thãi, bao lo toan vụn vặt để sống thành toàn. Bạn cần cả những câu khen ngợi lẫn những lời phê bình chỉ trích đúng đắn để lớn lên, bạn cần gió lay để biết mình đang đứng vững và cố cắm sâu hơn trong đất sống, bạn cần ngày nắng để sống cứng cát và cũng cần đêm về để nghỉ ngơi lại sức. Bạn cần gia đình, bạn bè bên cạnh để nương tựa trong mưa gió cuộc đời. Vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, bạn đã là một bông hoa.
Bông hoa sống rất tự nhiên, nó mở lòng đón nhận tất cả: sương mai, ánh nắng, gió xuân, mưa lũ, và cả đêm đen; không tham lam, không kiểu cách, không phàn nàn, không hãi sợ. Với tất cả vẻ đẹp duyên dáng, bông hoa biết mình hiện diện là hiện diện cho đời. Người ta dùng hoa làm ngôn ngữ trong niềm vui cũng như trong nỗi buồn, nói lên tâm hồn, ý nghĩ:
Hoa hồng biểu tượng cho tình yêu, hoa huệ tượng trưng cho sự khiết tịnh, hoa sim tím nhắc đến lòng chung thủy… Nếu bạn sống như một bông hoa, bạn thật có ý nghĩa đối với người khác, đem lại niềm vui, sự an ủi, nâng đỡ người khác. Bông hoa thấy mình giá trị vì đã làm cho đời có giá trị: dấu chỉ tình yêu, tình thân thiện, nét thẩm mỹ… Bông hoa nào còn muốn gì hơn?
Cùng tươi nở trong một khu vườn, mỗi bông hoa có một vẻ đẹp, một hương thơm, nên không so sánh mình với những bông hoa khác: hoa hồng không ganh tị với màu vàng rực rỡ của hoa cúc, hoa dạ lý không khoe mình ngát thơm hơn hương của hoa quỳnh. Chúng dễ chung sống với nhau vì chấp nhận đứng bên cạnh nhau, vì biết mình có thể bổ túc cho nhau để vườn hoa là vườn hoa muôn sắc. Vườn hoa càng lớn, càng nhiều loại hoa, thì như càng đẹp và càng nhiều khách muốn ngắm nhìn. Kìa những hội hoa xuân với muôn hồng nghìn tía, bạn muốn là bông hoa lẻ loi một mình hay thấy cần phải dấn thân trong ngày lễ hội chung?
Bông hoa nở rộ thật vô tư, chẳng bao giờ kênh kiệu khất lần, hay hờn dỗi để mãi khép kín. Rồi khi đã tươi nở, hoa không quan tâm đến việc được nâng niu, nhìn ngắm hay không. Và nhỡ ra có bị bóp nát, hoa vẫn toả hương thơm trên tay người đã vò xé mình. Bông hoa như không biết đến giận dữ, trả thù, cho dù có bị thiệt thòi cũng vẫn hành động theo hướng tích cực. Bạn cũng vậy, tôi không biết có bao nhiêu khinh thường đã làm bạn tủi hổ, bao nhiêu bất công mà bạn đã âm thầm gánh chịu, có bao nhiêu nước mắt bạn đã đổ ra trong đau khổ, có bao oan ức đắng cay mà bạn đã phải cắn chặt môi… Nhưng tôi có thể biết được sự hiện diện và tấm lòng quảng đại của bạn khi cảm được hương thơm. Dù sao, những vấp ngã đã làm bạn thêm vững bước, những mất mát làm bạn thêm quý những gì đang có, những đau buồn làm bạn thêm trân trọng giữ gìn niềm vui dù nhỏ bé nhất, những thử thách rèn bạn thêm kiên nghị, những xúc phạm dạy bạn tập tha thứ, những thù ghét mời gọi bạn sống yêu thương. Chẳng có gì làm khó được bạn giữa một cuộc đời đang cần những con người chân chính như bạn, những bông hoa dám sống để tỏa hương thơm cho người.
Đời người như hoa nở, kiếp hoa đôi khi thật giống kiếp người, một số kiếp không được đo bằng thời gian mà bằng giá trị sống. Bông hoa kia dù biết sẽ “sớm nở tối tàn” vẫn cứ ngang nhiên tươi nở, trao tặng vẻ đẹp và hương thơm, được ngần nào thì hay ngần nấy, với tất cả khả năng và sức lực của mình. Bạn cũng vậy, hãy cống hiến cho đời tất cả những gì bạn có với tấm lòng yêu thương. Trên đất sống của mình, hãy cho những người chung quanh những điều tốt đẹp nhất. Cuộc sống sẽ dễ chịu biết bao khi có nhiều hoa đẹp tỏa hương thơm, khi có những người quyết sống như những bông hoa trong vườn hoa muôn sắc màu của nhân loại, để trao ban cho thế giới những giá trị nhân bản huy hoàng.